Mưu kế độc ác của 'kẻ thứ ba' 30 năm thâm nhập thế giới ngầm trả thù cho con . Singapore Spencer từ nhân viên quèn, lập mưu cưa đổ con gái cưng Tổng giám đốc, dần thâu tóm công ty và trở mặt khi nắm mọi quyền lực.
Côn đồ Do Thái KISSINGER khuyên Tổng Thống FORD tài tình đến nỗi, mấy ngày trước khi SAIGON bị mất, bị thất thủ Tổng Thống FORD - trả lời 1 cuộc phỏng vấn cuả mấy ký giả trên đường đi đánh Tennis về thái độ và quyết định cuả Tổng Thống trước tình hình Việt
Danh sách chương. Chương 1: Đêm qua say xỉn. Chương 2: Tôi thích. Chương 3: Trai bao chuyên nghiệp. Chương 4: Trợ lý tổng giám đốc. Chương 5: Người đàn ông này đẹp trai quá. Chương 6: Ăn no nê xong thì chạy. Chương 7: Một đêm ba mươi tỷ. Chương 8: Làm đồ Chơi nhỏ của tôi.
Ngày 23/7, Vitaly Kim, Thống đốc Nikolayev ở miền nam Ukraine cho biết trong một cuộc phỏng vấn: trong vài ngày tới thành phố sẽ bị phong tỏa hoàn toàn để bắt "gián điệp và những kẻ phá hoại thông đồng với Nga". Nhân viên Cục An ninh Quốc gia Ukraine lùng bắt những người
Sự trả thù của 'bố già'. Đăng lúc 16:10 | 29/03/2021. Hàng xóm. Karaoke. Hát karaoke. Ô nhiễm tiếng ồn.
Đọc truyện Hợp Đồng Tình Nhân (Người Tình Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình) của tác giả: Hải Diệp. Truyện đã cập nhật full đủ chương tại truyen360.net."Cô ấy mang thai!" Cô gái thất thần nỉ non. "Con của tôi, con của tôi thì phải làm sao bây giờ…""Cô đã không biết phải làm sao, vậy thì
1nbHJy. “ … hay là cô muốn biết tôi đã nghe nhưng gì rồi ? là bí mật kinh người ? … là cái chết của cha mẹ cô ? tôi nói phải không ? … Diệp Thiên Ngân ?”Lời nói đó xuyên thẳng vào tai Diệp Thiên Ngân, cô cả kinh lui lại từng bước, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi, mặt cũng tái Mật Ly chậm rãi tiến tới, nụ cười ác độc vẫn không biến mất, nghiêng đầu nhìn về bia mộ trắng.“ Diệp Thiên Ngân mất tích hơn bốn năm, giờ lại xuất hiện với thân phận khác … vì trả thù ngay cả khuôn mặt cũng thay đổi, thủ đoạn thật cao tay.”“ Trang Mật Ly, rốt cuộc cô đã biết những gì ?”Diệp Thiên Ngân biết không thể che giấu được nữa nhưng cô rất muốn biết Trang Mật Ly đã biết được bao nhiều ? còn có Vương Vũ Hàn … cô ta chắc chắn sẽ nói cho hắn ta biết … cô phải làm sao bây giờ ?“ Tất cả.” – Đơn giản hai chữ nhưng cũng khiến Diệp Thiên Ngân chết Mật Ly cười tà ác.“ Diệp Thiên Ngân, người bạn thời trung học, thật không thể tin nổi … tất cả là thủ đoạn của cô, vì muốn trả thù Vương Vũ Hàn, ngay cả bạn bè cũng không nương tay, cô thật độc ác.”Chuyện đã đến nước này, Diệp Thiên Ngân cũng không muốn giấu nữa, cô nhìn thẳng vào Trang Mật Ly.“ Không phải là do các người gây ra sao ? từ đầu tôi không muốn làm hại đến các người, là các người tự tìm đến tôi gây chuyện trước, tôi chỉ là vì tự vệ mà thôi.”“ Ngay cả Âu Thục Lợi cũng bị cô vạch kế hoạch, khiến cô ta sống không bằng chết, cô có biết Vũ Hàn vì cô, anh ấy đã khiến Âu Thục Lợi hàng ngày phải sống trong nghiện ngập hay không ?”Trang Mật Ly có chút thương tâm nói, khi biết Âu Thục Lợi phải sống không bằng chết, cô chỉ muốn giúp cô ta bằng một viên đạn. Diệp Thiên Ngân hừ lạnh. – “ Là cô ta muốn tiêm ma túy vào người tôi, là cô ta tung video của tôi lên, tự làm tự chịu, không trách ai được.”“ Ngay cả Vương Thiếu Phong cũng do cô tính kế ? nói vậy cô cũng muốn hai anh em họ tự mình đấu đá lẫn nhau nhưng sau cô lại buông tha Vương Thiếu Phong ?” – Trang Mật Ly lại hỏi, giống như cảnh sát dang tra hỏi tội Thiên Ngân nhìn Trang Mật Ly. – “ Lúc đó, người tôi yêu là Thiếu Phong, không hề muốn tổn thương đến cậu ấy.”Trang Mật Ly nhíu mày, lại chuyển sang đề tài khác.“ Nói vậy, ngoài việc loại trừ Vương Thiếu Phong ra thì tất cả mọi chuyện đều nằm trong kế hoạch của cô, kể cả việc các hợp đồng của Vương thị bị tung ra ngoài, cô cũng có phần trong đó ?”Trang Mật Ly lại hỏi, cô muốn xác định chuyện này, vì nó là đều cô vẫn ấm ức trong lòng, việc gì cô không làm mà bị vu oan, cô nhất định khiến kẻ đó phải trả giá đắc.“ Phải, nếu cô muốn vu oan tôi vậy tôi sẽ thành toàn cho cô, cũng là do cô hại tôi trước, tôi chỉ là tự vệ mà thôi.”Diệp Thiên Ngân kiên định trả lời, dù cô ta có âm mưu gì thì sự việc bị bại lộ, trốn không thoát nên chỉ có thể chấp nhận đối mặt.“ Tự vệ ? … nói ra là tự vệ nhưng thật sự cô chỉ muốn lấy cớ đó che dấu âm mưu muốn trả thù Vương Vũ Hàn vì đã giết hại cả gia đình cô mà thôi.”Trang Mật Ly lớn giọng, cô rất muốn nghe đáp án và Diệp Thiên Ngân đã không phụ lòng cô.“ Phải, vì muốn trả thù, tôi không tiếc bất cứ thủ đoạn gì nhưng …”Lời còn chưa nói xong thì Trang Mật Ly đã chen ngang.“ Vũ Hàn, anh đã nghe rồi đó, em không nói dối anh phải không ?”Tiếng sét đánh ngang tai, Diệp Thiên Ngân như bị điểm huyệt, cô không dám tin lời Trang Mật Ly vừa nói, cứng ngắt nhìn về phía sau Trang Mật Ly, mặt cô không còn giọt máu, trong lòng nổi lên hoảng cái cây to phía sau, Vương Vũ Hàn một thân Âu phục đen, cả người mang theo hàn khí, khuôn mặt cương nghị trở nên đáng sợ, đôi mắt màu lam giờ đã nhuốm màu đỏ, không phải dục vọng mà là khác từng bước tiếng tới trước mặt Diệp Thiên Ngân, ánh mắt tràn ngập nguy hiểm nhìn cô, hơi thở trở nên lạnh lẽo càng khiến xung quanh nghĩa trang như đang ở dưới địa ngục, mà hắn … là Diêm người cứ thế nhìn nhau, Diệp Thiên Ngân có thể thấy trong mắt hắn thoáng qua tia đau lòng, làm lòng cô cũng đau theo, cô biết mình bị Trang Mật Ly gài bẫy, muốn cô nói ra những lời này để cho hắn nghe nhưng cô vẫn chưa nói hết, cô còn muốn nói đoạn sau cơ Mật Ly hếch môi, đi tới chỗ Vương Vũ Hàn, nhẹ giọng.“ Hàn, em đã không gạt anh, những chứng cứ em đưa cho anh đều chứng minh cô ta đã giả mạo Lăng Tịnh Hy để gài bẫy anh, muốn trả thù anh, anh cũng nghe thấy chính miệng cô ta thừa nhận rồi đó.”Trang Mật Ly nói xong lại nhớ đến ngày cô bị giam vào ngục, chịu biết bao nhiêu là khổ cực nhưng cô nhịn, cô nhất định phải tìm ra manh mối vì trước khi vào ngục cô đã vô tình nhìn thấy một thứ đó rất quan trọng, đó là khăn choàng mà Vương Vũ Hàn để ở trong phòng Chủ đó chỉ muốn đến phòng hắn nhìn hắn một chút nhưng không ngờ thấy được khăn choàng đó, nhất là hoa văn được đan hình bông tuyết, mà nó là biểu tượng Diệp Thiên Ngân hay nói là trùng hợp thì không phải, bởi những thứ cô ta sử dụng đa phần điều liên quan đến hoa tuyết, ngay cả quần áo cũng có, nếu là trùng hợp thì cô sẽ tin nhưng là thói quan thì chỉ có Diệp Thiên chỉ là suy đoán bởi làm sao cô có thể tin Diệp Thiên Ngân đã mất tích nay lại xuất hiện với một dáng vẻ khác ? nhưng chỉ cần tìm được bất cứ nhược điểm gì liên quan đến Lăng Tịnh Hy cô cũng phải làm vì thế cô bỏ ra một số tiền lớn nhờ người điều tử đương nhiên không khiến cô thất vọng, biết được sự thật này, cô vui mừng còn hơn chết đi sống lại, cô đã tìm được nhược điểm chí mạng của Lăng Tịnh Hy vì thế nhờ tên giám ngục gọi giúp cô một cú điện thoại cho Vương Vũ Hàn, đổi lại cô cùng với tên giám ngục thối tha kia triền miên hết một ngày một đêm, bị hắn tả tấn đến sống không bằng chết. Giờ mục đích đã thành, cô nhất định sẽ bắt Diệp Thiên Ngân trả lại cho cô gắp trăm lần, còn tên giám ngục kia, cô nhất định sẽ thiến gian ngưng động giữa hai người, Vương Vũ Hàn cứ nhìn Diệp Thiên Ngân, lòng hắn lúc này một chút đau cũng không có, hay phải nói đã đau đến không còn cảm giác gì ?Cố gắng nói ra vài chữ nhưng thanh âm khàn khàn, giọng cũng lạnh dần.“ Là thật ? … cô … không phải Lăng Tịnh Hy … là …”“ Em là Diệp Thiên Ngân, là con của Diệp Nguyên và Trác Quyên.”Cô tiếp lời hắn, ánh mắt đau lòng nhìn hắn, siết chặt tay, cô cảm nhận móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay nhưng không hề đau bởi tim cô còn đau hơn nhiều.“ Hàn, cô ta nhận tội rồi đó, anh nên giết chết cô ta trả thù cho cha mẹ anh đi.”Trang Mật Ly lặp tức tấn công, lúc này cô phải khích Vương Vũ Hàn để hắn giết chết Diệp Thiên Ngân, cô tin hắn sẽ không bỏ qua cho Diệp Thiên Ngân, thù cha mẹ làm sao có thể vì tình yêu mà bỏ qua Vũ Hàn không quan tâm lời nói của Trang Mật Ly, hắn hung hăng nắm chặt cổ tay Diệp Thiên Ngân kéo cô đến trước mặt mình, hoi thở nguy hiểm phả lên mặt cô, con ngươi u ám nhìn cô chăm chú, giọng nói băng lãnh vang lên.“ Từ lần đầu gặp tôi, tiếp cận tôi cũng vì muốn thù cho cha mẹ cô sao ?”Hắn không hiểu vì sao lại hỏi như thế ? muốn xác định hiện thực trước mắt là giả sao ? nhưng cô đã thừa nhận … hắn vẫn không thể chấp nhận được cô là con gái của kẻ thù hại chết cha mẹ hắn ? … tất cả chỉ là dối Tịnh Hy tuy sợ hãi nhưng đau lòng đã che mất, nước mắt không tự chủ rơi xuống, môi run run vì cố nhẫn nhịn cơn đau ở cổ tay, giọng nghẹn ngào.“ Em thừa nhận tiếp cận anh là vì muốn trả thù nhưng anh hãy tin em, bây giờ em thật sự yêu anh, thù hận gì đó em không còn nghĩ đến nữa, anh tin em đi có được không ?”“ Bốp.”Một cái tát giáng xuống, Diệp Thiên Ngân ngã nhào xuống đất, khóe môi ứa máu, nước mắt vẫn không ngừng rơi, dẫu biết kết cục sẽ đến nhưng lòng vẫn đau đến tận xương tủy, nổi đau này có ai hiểu nổi hay không ?“ Đến bây giờ cô còn muốn gạt sao ? … yêu tôi ? … cô nghĩ nói như thế tôi sẽ tha mạng cho cô sao ?”Hắn như mất đi lý trí, lạnh lùng lấy trong người ra cây súng chĩa về phía cô, Diệp Thiên Ngân không sợ hãi đứng dậy, đôi mắt đầy nước mắt, tâm đau như yêu cô dành cho hắn cũng không đổi lại được gì, hận thù đã che mắt hắn, cô còn biết làm gì đây ? mắt nhìn thẳng mắt hắn, giọng tuyệt vọng.“ Em yêu anh, em biết khi anh biết sự thật thì em sẽ lãnh hậu quả gì nhưng em mong … nếu cái chết của em có thể khiến thù hận trong lòng anh chấm dứt, em cam tâm tình nguyện .”Nói xong, cô nhắm mắt lại, một giọt nước mắt rơi xuống, cô không hối hận về điều mình làm nhưng cô hối hận vì đã quá muộn để yêu hắn, nếu sớm chấp nhận tình cảm này, có thể hai người sẽ có nhiều hạnh phúc bên nhau hơn nhưng … đã quá muộn Mật Ly đắc ý nhìn Diệp Thiên Ngân, kết quả này cô thật hài lòng, giờ chỉ cần một tiếng nổ thì mọi chuyện chấm dứt, Vương Vũ Hàn sẽ là của cô, địa vị Vương Phu nhân cũng là của Vương Vũ Hàn vẫn không ra tay, một lát sau, hắn vứt súng sang một bên, kéo Diệp Thiên Ngân về phía hắn, giọng nói trở nên tàn nhẫn.“ Quái vật.”Diệp Thiên Ngân trợn mắt nhìn hắn, hắn vừa gọi cô sao ?“ Tên này rất thích hợp với cô không phải sao ? vì muốn trả thù, ngay cả khuôn mặt cũng thay đổi, còn trên người của cô chỗ nào là thiệt đây … quái vật.”“ Không phải là do anh gây ra sao ? nếu anh không phóng hỏa, thì tôi có thể trở thành như thế này sao ?”Đau đớn lan khắp cơ thể, đối với hắn cô là quái vật ? đó không phải do hắn ban tặng sao ? cô đã muốn quên nhưng hắn lại khơi màu, dù biết hắn cũng đau lòng nhưng cô không đau lòng sao ? vì sao lại muốn tổn thương nhau như thế ?Hắn không giận lại cong môi nói nhưng vẻ mặt lúc này chẳng còn một chút đau khổ nào cứ như chỉ có mình cô đơn phương.“ Ngay cả lần đầu tiên bị tôi phá hủy cũng có thể hạ lưu làm cho mình trở nên tinh khiết, tôi nên khen cô thông minh phải không ?”Càng nói lòng hắn càng tức giận, từ đầu đến cuối chỉ là lừa gạt hắn, cô cũng là giả, tình yêu cũng là giả, tất cả đều giả tạo nhìn bia mộ trắng, tâm hắn trùng xuống, hàn khí quanh người ngày càng dày đặt, hất tay cô ra đi thẳng tới, một chân đá sập bia mộ.“ Không.”Diệp Tịnh Hy hét lớn muốn chạy lại nhưng cả người bị hắn giữ lấy, hắn kéo cô đặt nằm trên bia mộ trắng, giọng tàn nhẫn vang lên.“ Diệp Thiên Ngân, cô muốn lấy thân thể để trả thù cho cha mẹ cô phải không ? … được, tôi sẽ thành toàn cho cô, sẽ để cha mẹ cô chứng kiến cảnh con gái họ dùng thân thể để trả thù như thế nào ?”“ Vũ Hàn, anh nên giết cô ta thì hơn, để cô ta sống sẽ là mối nguy hiểm cho anh mà thôi.”Trang Mật Ly tiếng lên ngăn cản, vì sao Vương Vũ Hàn không giết Diệp Thiên Ngân … không lẽ hắn thật sự yêu cô ta, không nỡ ra tay sao ? “ Peter.” – Hắn quát lớn, lặp tức một thuộc hạ xuất hiện cúi đầu chờ lệnh.“ Dẫn cô ta đi, cũng không cho bất cứ ai vào đây, nếu ai dám vào, giết chết tại chỗ.”Peter gật đầu, kéo Trang Mật Ly đi, tuy không tình nguyện nhưng cô nàng cũng không muốn hắn trút giận lên mình, cô liếc Diệp Thiên Ngân một cái rồi bỏ dần dần tối hẳn, trong nghĩa trang vẫn âm u lãnh lẽo, vài giọt mưa bụi rơi xuống người hai người.“ Roẹt … roẹt …”Âm thanh tiếng xé vải vang lên, dáng người trắng nõn mịn màng hiện ra trước mặt hắn, mắt hắn hiển nhiên có dục vọng nhưng hận thù đã che mất, hắn như dã thú bóp chặt nơi đẩy đà của cô khiến Diệp Thiên Ngân hét lên.“ Là thật sao ? vậy chỗ nào là giả đây ?”Nói xong, hắn cắn mạnh vào vai cô khiến nó rỉ máu, đau đớn bắt đầu lan toàn thân, hắn cứ thế cắn cô hết chỗ này đến chỗ khác đến khi trên người cô chằn chịt vết cắn của hắn mới buông mắt chảy nhiều hơn, hai tay chống trên lên ngực hắn nhưng vẫn quật cường đối mặt với hắn.“ Em không thấy mình làm sai ? chỉ sai là không biết sự thật, khi biết ba em phản bội cha mẹ anh khiến họ phải chết thảm thì em mới biết mình không có tư cách hận anh nhưng không phải anh cũng giết hết cả nhà em rồi sao ?”“ Cha mẹ cô chết cũng không đền hết tội, mạng của họ không đáng một đồng.”Hắn gằn giọng, nâng cằm cô lên bóp chặt lấy nó. Diệp Thiên Ngân trợn mắt.“ Anh không được sỉ nhục họ, đối với anh, mạng cha mẹ anh là quý thôi sao ? cha mẹ em cũng là người, ba vì gia đình mới làm thế ? em không thấy họ không làm gì sai cả.”“ Vẫn còn mạnh miệng … được, tôi nhất định sẽ cho cô thấy, mạng họ đáng bao nhiêu đồng … còn bây giờ, tôi muốn nhìn thấy cô hèn hạ đến cở nào.”Hắn đứng dậy, đưa cự long đến trước mặt cô, lạnh giọng. – “ Mở miệng ra.”Cô kinh hoảng quay đầu thì bị hắn mạnh mẽ xoay lại, bóp mạnh cằm cô khiến cô há miệng ra đón nhận cự lòng đi hàng nước mắt tuôn rơi, dù lúc trước hắn có tàn nhẫn với cô như thế nào cô cũng không thấy bị sỉ nhục như bây giờ, tại sao lại đối xử tàn nhẫn như thế với trong một lát cô đã ho sặc sụa, còn nôn ra nước bọt, cự long kia cô thật không chịu nỗi. Vương Vũ Hàn xoay người cô lại với tư thế rất nhục nhã, môi lạnh lùng.“ Tôi sẽ cho cô biết, phản bội sẽ dẫn đến kết cục gì .”“ Á …”Bị xâm nhập đột ngột từ phía sau, không hề có khúc dạo đầu nên cô không chấp nhận nổi cự long đi vào, tay bám chặt bia mộ, nước mắt vẫn không ngừng rơi, alf đau đớn, là tuyệt vọng … là cảm giác đau đến tận xương đợt mãnh liệt va chạm đi thật nhanh vào bên trong cô khiến cô như muốn ngất đi nhưng sao không thể ngất Vũ Hàn điên cuồng tiến vào bên trong cô, hắn như muốn phát tiết hết mọi thứ lên người cô … thù hận, đau thương, một lần muốn trút hết.“ Tại sao ? … tại sao lại gạt tôi.”Hắn thổng khổ quát lớn, lại xoay người cô về phía hắn, nhìn đến gương mặt giả tạo trước mắt, hắn hận không thể lột đi khuôn mặt đó để xem phía sau có phải là khuôn mặt thật của cô hay không ?Từng lời nói cùng cử chỉ đáng yêu hiện ra trước mắt, tất cả đều là giả tạo sao ? hắn yêu cô như thế, vì cô ngay cả em trai cũng đối địch, ngay cả lời khuyên của bạn thân cũng mặc, hắn chỉ biết một lòng yêu cô nhưng cô lại đem tình yêu đó bóp nát … là vì thù hận sao ? Nhớ lại Diệp Nguyên cùng Trác Nguyên, thù hận trong lòng như ngọn lửa bùng lên dữ dồi, nắm chặt eo cô không báo trước đi thẳng vào trong.“ Á …”Lại bị đột ngột xâm chiếm, Diệp Thiên Ngân quả thật chịu không nỗi, hạ thân rất đau, toàn thân cũng đau đớn mà lòng cũng đau như cắt, cắn chặt môi không cho phát ra tiếng.“ Kêu lên cho tôi … không phải cô muốn tôi yêu cô sao ? vậy kêu di, chỉ cần cô kêu thì tôi sẽ yêu cô ngay.”Thân dưới bắt đầu chạy nước rút, hai tay siết chặt eo cô như muốn bóp nát nó, hắn thật sự phát điên rồi, sự thật hôm nay khiến hắn như người điên, bao nhiêu oán hận sớm tắt lại bị khơi màu vì thế hắn chỉ biết phát Thiên Ngân lờ mờ nhìn người đàn ông phía trên mình, vẻ mặt dau khổ của hắn đập vào mắt cô như con dao cắm vào tim, là hắn đang tra tấn cô hay tra tấn mình ? … cô vẫn đau gian cứ thế trôi qua, cơn mưa bắt đầu lớn dần làm ướt thân thể hai người, Vương Vũ Hàn vẫn mặc Âu phục sang trọng dù đã thấm nước nhưng vẫn giữ vẻ oai nghiêm trên người, còn Diệp Thiên Ngân, quần áo đã rách tả tơi nhìn cô lúc này y như con bướm bị người ta bẽ gãy cánh nằm trên bia mộ bạo qua đi, để lại trong người là chất lỏng nóng bỏng hòa cùng dòng máu chảy xuống chân cô chứng tỏ hắn đã cường bạo tàn nhẫn như thế Vũ Hàn thở dốc nhìn người con gái dưới thân mà Diệp Thiên Ngân cũng mơ màng nhìn hắn, bất chợt ngón tay thon dài giơ lên chạm vào má hắn khiến hắn giật mình nhưng chỉ trong giây lát, ngón tay từ má hắn trượt xuống, đôi mắt trong veo nhắm lại, giọt nước mắt đau lòng rơi xuống, cô ngất đi trong im Vũ Hàn nhìn cô, lại nhìn lên người cô chỉ toàn dấu răng, còn có hạ thể đang chảy máu, trong lòng dâng lên nỗi hoảng sợ bật dậy, lui lại về sau mấy bước, cả người run rẩy nhìn cô nằm siết chặt lại, đôi mắt có tia hoảng sợ khi nãy cũng biến mất, hắn xoay người rời đi.
Dạo gần đây, Vương Thị bổng nhiên rơi vào tình trạng cổ phiếu bị rớt giá nghiêm trọng, mà nguy cơ này là do các hạng mục đấu thầu đều bị người khác giành phiếu rớt giá, thị trường biến động, lòng người hoang mang, nhân viên trong Vương Thị bắt đầu đón già đón non xem rốt cuộc có bị thất nghiệp hay không ?Trong phòng Vũ Hàn ngồi ở ghế chủ tịch, mặt đầy phẫn nộ liếc nhìn xung Mật Ly kế bên cũng kinh sợ, bởi lần đầu thấy Vương Vũ Hàn giận dữ như thế, ngay cả nuốt nước bọt, cô cũng không dám.“ Vì sao các hạng mục liên tiếp bị người khác cướp mất mà không ai ngăn được là sao ?” – Hắn lên tiếng, giọng cực kỳ thành viên trong cuộc họp có thể cảm nhận nhiệt độ trong phòng đã xuống âm việc cho Vương Vũ Hàn bao lâu nay, bọn họ đều phải chịu sự áp bức vô hình của hắn, mặc dù biết hắn rất nghiêm khắc trong công việc nhưng cũng không một ai muốn từ bỏ công việc cao, hoa hồng cũng không nhỏ nếu đi công ty khác chưa chắc được nhận nhiều ưu đãi như thế, đương nhiên một phần cũng nhờ Vương Vũ Hàn biết điều hành công khi bị sa thải, họ chỉ có nước ăn xin, bởi người mà Vương Vũ Hàn bỏ đi chỉ là thứ phế thải, công ty khác cũng không dám nhận … Helen và Susan là điển hình, nghe nói bây giờ họ đang làm ở quán Bar nào đó ở Thái Lan.“Bush …” – Hắn lên tiếng, mắt hướng về một thanh niên đang run rẩy.“ Ngày hôm nay không tìm được lý do thì lập tức cuốn gói khỏi nơi này.”“ Dạ, dạ … Vương tiên sinh, tôi sẽ đi làm ngay.”Bush sợ đến mức mặt tái mét, gật đầu như giã tỏi, hối hả chạy ra ngoài mà không biết mình còn đang trong giờ họp.“ Đã tổn thất bao nhiêu rồi ?”Trang Mật Ly lật nhanh sổ sách. – “ Vâng, khoảng 200 triệu nhưng đó chỉ là giá của ngày hôm nay.”Sắc mặt hắn ngày càng khó coi. – “ Những hạng mục khác có gặp trục trặc gì không ?”“ Ngoài miếng đất mới vừa đấu thầu xong vì do lúc bắt tay xây dựng, độ lún của đất sâu hơn ngoài dự kiến … những hạng mục khác cũng ổn định.” Hắn suy nghĩ một chút. – “ Các hạng mục khác cứ tiếp tục tiến hành, còn miếng đất bị trục trặc thì dừng lại, bảo người bên xây dựng lo xử lý, nếu không thể tiến hành thì hủy bỏ.”“ Vương tổng, miếng đất đó chúng ta đấu thầu với giá cao nếu hủy sẽ gây tổn thất gần 500 triệu.” – Người bên quản lý hạng mục nhắc nhỡ.“ Vậy theo anh tôi nên làm thế nào ?” – Hắn nhàn nhạt hỏi, mắt hướng về tên nhân viên đang cúi đầu vì không biết làm hừ lạnh. –“ Nếu không có biện pháp giải quyết thì đừng nói những lời dư thừa với tôi.”“ Vậy còn việc cổ phiếu rớt giá thì sao ?” – Một nhân viên khác lên tiếng.“ Ngay mốt, khi phiên giao dịch đầu tiên bắt đầu nếu cổ phiếu vẫn rớt giá thì nhanh chóng gọi qua Mỹ, bảo Mark xử lý.”“ Vương tiên sinh, bên kia cũng không được tốt cho lắm.” – Nhân viên quản lý hạng mục bên Mỹ lên tiếng.“ Nếu cậu ta không giải quyết được thì bảo cậu ta ngay lập tức nộp đơn thôi việc cho tôi.” – Hắn gặn từng tiếng người nuốt nước bọt, Vương tiên sinh bọn họ nổi giận thật rồi.“ Còn chuyện gì muốn báo cáo nữa không ?”Mọi người cúi đầu, mặt muốn chạm cả mặt bàn, không một ai lên Vũ Hàn hừ lạnh, vẻ mặt không vui đi thẳng ra này mọi người mới thở phào nhẹ nhõm, một nhân viên bổng lên tiếng.“ Vì sao Vương tiên sinh luôn giải quyết chuyện nghiêm khắc như thế ? làm không được là phải thôi việc.”“ Cậu muốn chết sao ? nói lớn tiếng thế hả ?” – Nữ nhân viên che miệng hắn, trợn mắt nói tiếp.“ Làm việc với Vương Tổng lâu năm, cậu còn không hiểu tính của ngài ấy sao ? ngài ấy cần nhân tài, cần năng lực, đương nhiên phải quyết đoán.”Nhân viên nam cười mỉa mai.“ Ai không biết cô thầm thương trộm nhớ Vương Tổng, cứ bênh vực ngài ấy suốt nhưng mà ngài ấy hiện tại đã có cô thư ký xinh đẹp bên cạnh thì làm gì đối hoài tới loài cỏ dại như cô.”“ Hừ, nhiều chuyện nhưng cậu nói thư ký xinh đẹp là Trang Mật Ly hay Lăng Tịnh Hy ? … tôi thì chọn Lăng Tịnh Hy vì cô ta dễ hòa đồng hơn.” Nữ nhân viên vui vẻ nói, Nam nhân viên thở hắt ra.“ Dù là ai cũng không liên quan đến chúng ta, còn không mau đi làm, muốn bị đá ra khỏi cửa chắc.”Mấy người nhân viên lần lượt rời khỏi phòng họp, Trang Mật Ly đi ra sau, môi cong lên lạnh Cốc, cốc, cốc …” Lăng Tịnh Hy gõ vài tiếng trên cửa sau đó đi vào phòng Vương Vũ Hàn.“ Vương Tổng, cafe của ngài đây ?”Cô đặt café xuống bàn, lạnh nhạt quay người đi.“ Khoan đã … em lại đây.” – Môi hắn nở một nụ cười nhạt, nhìn Tịnh Hy không do dự, cô hướng phía hắn đi tới, chưa kịp lên tiếng, hắn đã kéo tay cô, hai tay ôm trọn eo cô, khuôn mặt dựa vào bụng cô, vẻ mặt tỏ ra rất hưởng tiếng hắn thở dài, cô khó hiểu hỏi . – “ Mệt sao ?”“ Ừm …” – Hắn thản nhiên nói cũng thấy buồn cười, người như hắn từ khi nào biết mệt ? nhưng khi nhìn thấy cô, cơn giận khi nãy ở cuộc họp lại biến hắn bổng siết chặt, khiến người cô áp sát vào hắn hơn.“ Tôi nghe nói cổ phiếu rớt giá, còn có … các hạng mục bị người ta giành mất.” Cô có chút khó khăn nói bởi tay hắn bắt đầu chạy loạn phía sau lưng cô.“ Vương Thị cũng không phải lần đầu gặp chuyện này, có điều …”Hắn dừng một chút, kéo thân hình nhỏ nhắn đặt lên đùi hắn, Lăng Tịnh Hy nhíu mày nhưng không khàng cự, hắn đương nhiên rất vui.“ Em đang lo lắng cho anh ?”“ Tôi chỉ lo mình sẽ bị thất nghiệp.” – Cô trả lời thằng thắng.“ Dù em có thất nghiệp, anh cũng có thể nuôi em.”Cô lườm hắn, mắt dán lên màn hình nhìn chăm chú, Vương Vũ Hàn cũng nhìn theo cười nhẹ. – “ Hiểu đó là gì không ?”“ Chuyên ngành của tôi là kế toán, mấy số liệu phức tạp này tôi không biết.”“ Không phải bảo em học rồi sao ?” – Hắn nhíu định của hắn là muốn cô học hỏi thật nhiều để khi hắn điều Trang Mật Ly qua Mỹ phụ Mark thì cô sẽ trực tiếp làm thư ký cho hắn nhưng giờ cô lại nhìn không hiểu ? rốt cuộc trong công ty cô đã học được những gì ?“ Em vào đây làm rốt cuộc học được những gì rồi ?”Hắn nhìn cô, dù khó chịu nhưng vẫn nhẹ giọng.“ Đánh máy, photo hồ sơ, dịch văn bản …” Hắn thở dài. – “ Được rồi, từ ngày mai, nếu làm xong việc ở bộ phận thư ký thì lên đây, anh sẽ dạy em.”“ Học để làm gì ?” – Cô nhíu mày.“ Sau này em sẽ biết, còn bây giờ …”Hắn kéo dài âm cuối, môi bắt đầu sáp lại gần môi cô nhưng bị cô đẩy ra.“ Anh đã nói nếu không có lệnh của anh sẽ không ai dám vào, em yên tâm.” – thấy cô phản kháng, hắn cười nhẹ nhắc nhỡ.“ Tôi tới tháng rồi.”“ Sao ?” – Hắn nhướng mày.“ Nếu anh không sợ bẩn, có thể làm.”Hắn nhíu mày, vẫn không tin, tay luồn vào váy cô thăm dò, khi cảm nhận được thứ đó, hắn nhăn mặt. – “ Tha cho em lần này.”Hắn ngắt nhẹ má cô. – “ Được rồi, em ra ngoài làm việc đi.”Lăng Tịnh Hy đứng dậy vừa mới một bước, hắn đã kéo tay cô lại.“ Ngày mai em đi cùng tôi tới một nơi.”“ Nơi nào ?”“ Mai em sẽ biết … được rồi, đi đi.”Lăng Tịnh Hy khó hiểu nhưng cũng không nhiều lời, cô đẩy cửa đi Vũ Hàn mắt đầy ý cười nhìn bóng cô, vô thức trong đầu lại nghĩ đến lời nói của Hạ Quân Đồng.““ Người như cô ta rất thông minh, anh nghĩ cô ta dễ dàng nhu thuận ở bên cạnh anh sau khi anh tổn thương cô ta sâu sắc như thế sao ?””““… Loại con gái như Lăng Tịnh Hy rất khó nhìn ra tâm tư … tôi thật mong cô ta sẽ trả thù anh, khiến anh phải cự kỳ đau khổ … hahahahaha ….””Mắt hắn trở nên lạnh lùng, Hạ Quân Đồng nói đúng Lăng Tịnh Hy có thể vẫn còn hận hắn nhưng dù cô hận hắn, muốn trả thù hắn, hắn cũng không buông tha cô.“ Tịnh Hy, anh sẽ không trách em.”______________________________Sáng ngày hôm sau, Vương Vũ Hàn thức rất sớm, còn lôi kéo cô dậy không cho ngủ nướng, thật tức chết mà, chủ nhật cũng không được yên khỏi thành phố, Vương Vũ Hàn tự lái xe đưa Lăng Tịnh Hy đi ra ngoại không biết hắn đưa cô đi đâu nhưng suốt dọc đường, tay hắn cứ nắm tay cô không chịu buông, cô cũng kinh sợ vì hắn chỉ cầm lái bằng một tay, lỡ xảy ra chuyện thì sao ? bổng mắt sáng lên … nếu chết chung vậy có phải mọi chuyện sẽ kết thúc hay không ?“ Đến rồi.” – Suy nghĩ bị tiếng nói hắn đánh Vũ Hàn xuống xe, một tay nắm lấy tay cô, một tay ôm bó hoa oải hương cùng một cái giỏ hoa quả đi về phía đi lúc đầu nhỏ hẹp nhưng sau đó càng lúc càng rộng hơn, họ cứ đi mãi đi mãi cho đến khi phía trước hiện ra một ngôi mộ trắng rất lớn, lúc đó Lăng Tịnh Hy mới giật này chỉ duy nhất có một ngôi mộ, hai bên là cây xanh cùng cỏ dại, phía trước là đồi núi nhấp nhô nhưng nếu đến đây ngắm hoàng hôn quả là rất kịp lên tiếng thì Vương Vũ Hàn đã đi đến ngôi mộ trắng, đặt bó hoa xuống, sau đó quỳ trước mộ, bắt đầu bày ra trái cây cùng ít Tịnh Hy cũng chạy đến giúp hắn bày hoa quả, sau đó thấy hắn bắt đầu nghi lễ cúi lạy, cô cũng làm khi hoàn thành nghi lễ, hắn đứng dậy cúi chào một cái, ánh mắt lạnh lùng biến mất thay vào đó là vẻ dịu dàng, thanh âm cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.“ Ba, mẹ … con đến thăm ba mẹ đây.”Lăng Tịnh Hy kinh ngạc … là ba mẹ của hắn sao ?Vương Vũ Hàn nói xong, nắm tay Lăng Tịnh Hy, mười ngón tay đan vào nhau.“ Hôm nay là ngày dỗ của ba mẹ, con có dẫn một người nữa đến ra mắt ba mẹ, cô ấy tên Lăng Tịnh Hy … là bạn gái của con.”Lời vừa thốt ra, Lăng Tịnh Hy lặp tức kéo tay lại nhưng không được, vẻ mặt vẫn tỏ ra ngạc nhiên nhìn hắn. Bạn gái … hắn bảo cô là bạn gái của hắn ?’“ Tôi là bạn gái anh khi nào ? anh có hỏi tôi sao ?” – Cô chấp vấn.“ Bây giờ hỏi cũng không muộn, cũng đừng nghĩ có thể cự tuyệt anh.”Nói xong, hắn ôm cô vào lòng.“ Tịnh Hy, chúng ta làm lại từ đầu có được không ? anh sẽ không tổn thương em nữa đâu … cho anh một cơ hội đi.”Lăng Tịnh Hy cười lạnh trong lòng nhưng bên ngoài vẫn là vẻ hờ hững, cô không trả lời mà liếc nhẹ ngôi mộ trắng.“ Ba mẹ anh vì sao mất ?”Hắn đẩy nhẹ cô ra, mày nhíu chặt. – “ Không cho phép trốn tránh.”“ Tôi vẫn cần thời gian, cũng muốn hiểu về anh nhiều hơn … không phải anh nói muốn bắt đầu lại sao ?” – Cô nhàn nhạt xong, hắn thở dài nhưng cũng cảm thấy vui, ít nhất cô không cự về bia mộ, giọng nói có chút nặng nề như không muốn nhắc đến quá khứ đau lòng ấy. – “ Họ bị giết chết.”“ Sao ?”Tin tức này thật làm người khác chấn động, nhìn về phía hắn, cô thật sự rất tò mò.“ Là ai ?”“ Em muốn nghe ?” – Hắn nhìn cô cười yếu Tịnh Hy gật đầu, càng biết nhiều về hắn thì càng biết rõ nhược điểm là gì? Không phải sao ?“ Được, anh sẽ kể em nghe … chuyện xảy ra 18 năm về trước, lúc đó anh 16 tuổi, Thiếu Phong mới 4 tuổi, ba mẹ anh đều là nhà điều chế dược liệu cho Chính Phủ nhưng họ không sống ở thành phố mà chọn một thị trấn nhỏ để chế dược, họ rất thích nơi yên tĩnh nên đã chọn nơi này cũng là nơi anh chôn cất họ.”Nhìn về phía chân trời, hắn thở dài.“ Gia đình anh, cả nhà bốn người sống rất hạnh phúc, cho đến khi …”Một ngày kia, Vương Lạc, cha của Vương Vũ Hàn vô tình tìm ra loại thuốc quý, sau hơn một năm đều chế, ông và vợ đã điều chế ra thứ thuốc có thể khống chế ma túy khi nó phát tác, điều này dĩ nhiên là thành công lớn nhất nhưng cũng là mối họa gây nên cảnh đẫm họ đã làm xong dược liệu cũng đã lưu lại tài liệu chuẩn bị chuyển đến Chính Phủ thì một tốp sát thủ đã chặn đường truy đuổi họ, cũng may họ được một nhóm người bí mật do Chính Phủ cử đến bảo vệ nên bảo toàn mạng ẩn náo là một nơi hoang vu hẽo lánh, không một bóng người, cứ nghĩ đợi cho mọi chuyện lắng xuống thì đột ngột, họ bị phục đó Vương Vũ Hàn cùng em trai trốn dưới tầng hầm, nơi bí mật không ai biết, cha và mẹ thì lại bị bắt, bị tra tấn dã man, cảnh tượng lúc đó mỗi đêm đều đi vào giấc ngủ của hắn, mãi cũng không quên được.“ Sau đó thì sao ?”Hắn kể được một lúc thì dừng lại, Lăng Tịnh Hy thấy lòng có chút đau xót, không nghĩ gia đình hắn không khác gì cô, cũng bị thảm sát như thế, có phải vì thế nên hắn mới lạnh lùng tàn nhẫn không ? … nhưng còn gia đình cô, vì sao lại giết họ ?Vương Vũ Hàn ôm cô vào lòng, đôi mắt đầy tia máu lửa hận nhưng khi ôm Lăng Tịnh Hy, mùi hương trên người cô khiến hắn bình tâm khi chứng kiến cha mẹ chết thảm, hắn được mấy vệ sĩ không sợ chết xong vào cứu thoát, trên đường tẫu thoát còn phải cõng Thiếu Phong bỏ chạy thật khổ sở nhưng hắn phải sống, vì khi sống mới có thể trả thù cho cha mẹ đến đường cùng, cứ nghĩ cuộc đời chấm dứt nhưng nào ngờ Man Cảnh Ân xuất hiện, cứu hắn một mạng còn dạy hắn võ thuật, còn kết nghĩa anh em với hắn, thế là hắn bắt đầu từ hai bàn tay trắng, cũng bắt đầu đi lên trên con đường đen tối đầy máu Thiếu Phong cũng may gặp được Dì Phùng vì lúc đó bà về quê thăm cháu nên may mắn thoát chết, khi gặp lại bà, hắn đã đem Thiếu Phong cho bà nuôi dưỡng, cũng đưa bà cùng cháu và Thiếu Phong sang Mỹ để tránh kẻ thù truy gian trôi nhanh, lúc hắn được 26 tuổi cũng là lúc hắn đứng đầu hắc bang, thế lực của hắn còn lớn hơn Man Cảnh Ân, cha của Man Cảnh Ân cũng muốn hắn làm lão đại nhưng hắn từ chối, hắn sống đến ngày hôm nay không phải vì danh lợi mà vì muốn báo đến đó, Lăng Tịnh Hy bất chợt lùi lại vài bước, ánh mắt có chút phức tạp nhìn hắn, trong lòng có chút sợ hãi cũng có chút thương cô trốn tránh, lòng hắn trùng xuống, tay nắm chặt tay cô kéo lại gần hắn, ánh mắt đầy thâm tình nhìn cô.“ Cả thế giới có thể sợ anh nhưng em thì không được.”Tránh né ánh mắt của hắn, bởi mỗi lần nhìn vào, tim cô sẽ đập rất nhanh.“ Sau đó thì sao ? anh giết chết mấy người đó à ?”“ Chuyện không dễ như thế, tổ chức sát thủ là một tổ chức lớn, thế lực hùng hậu rãi rác khắp toàn cầu, muốn giết bọn họ, phải có lý do.”“ Lần đầu tôi nghe thấy chuyện nực cười.” – Cô cười nhẹ.“ Lúc đó thế lực của anh tuy mạnh nhưng vẫn thua họ, vẫn cần có người trợ giúp vì thế anh phải tìm bằng chứng cho giới hắc đạo biết, mà lý do chính là con chip chứa tư liệu về chất chống ma túy … và anh cũng có lý do nói với hắc đạo, bảo hắn muốn khống chế mấy tên buôn lậu ma túy khác, đương nhiên sẽ có người giúp anh.” “ Mượn đạo giết người … anh cũng thật xảo huyệt … sau đó thì sao ? anh có tìm được bằng chứng không ?”Hắn cười cười, nhéo nhẹ má cô. – “ đương nhiên, không những thế anh còn biết đó là kẻ đã bán đứng ba mẹ anh.”“ Có gián điệp sao ?” – Cô nhíu mày.“ Không lẽ em nghĩ một nơi được chính phủ che giấu lại dễ dàng bị phát hiện vậy sao ?”“ Vậy họ là ai ?” – Cô càng lúc càng to mò, cứ đặc câu hỏi mãi.“ Lúc anh gặp được ông ta, ông ta sống rất hạnh phúc cùng vợ và con gái với đưa con trai vừa tròn một tháng tuổi.”“ Ầm.” – Trời quang mây tạnh nhưng Lăng Tịnh Hy lại nghe có tiếng thở có chút khó khăn, ngón tay run run siết chặt, Lăng Tịnh Hy mặt tái nhợt nhìn Vương Vũ Hàn.“ Người đó … tên là gì ?” – Cô khó khăn nói.“ Diệp Nguyên cùng Trác Quyên.”Cả người bổng vô lực không ý thức dựa vào hắn, lúc này Lăng Tịnh Hy không thể nghĩ thông được điều gì ? Ba mẹ cô đã bán đứng cha mẹ Vương Vũ Hàn sao ?… không , không phải …’“ Tịnh Hy, em không sao chứ ?” – Hắn lo lắng ôm cô vào lúc sau cô mới lấy lại bình tĩnh, nhẹ giọng.“ Có thể họ có nỗi khổ nên mới làm thế ?” Giọng cô lúc này rất yếu ớt nhưng vẫn muốn minh bạch cho cha mẹ, cô nhớ rõ khi mất đi ý thức vẫn nghe tiếng cha nói vì không muốn gia đình bị giết hại nên mới làm thế, cô tin cha cô là vì bất đắc dĩ.“ Em nghĩ thế thật sao ? … Hừm, em không biết đó thôi … ông ta …”Đang chăm chú nghe hắn nói thì Vương Vũ Hàn im lặng, cô khó hiểu nhìn hắn thì hắn nhìn thẳng về phía trước, cô hướng mắt nhìn theo thì …“ Về rồi sao không báo anh một tiếng.” – Vương Vũ Hàn lạnh giọng.“ Em không phải con nít … Tịnh Hy, lâu rồi không gặp, cậu vẫn khỏe chứ ?”Hai năm, đã hai năm trôi qua nhưng cô vẫn còn nhớ rõ giọng nói đó, vẫn nét mặt đó, vẫn đôi môi đó, vẫn đôi mắt đào hoa đó nhưng khác đi rất hiếu thắng cùng lười biếng ngày nào đã biến mất, giờ đổi lại chỉ có nét tà mị, đôi mắt đào hoa trở nên sắc bén còn mang theo chút sát đã quay trở về … Vương Thiếu Phong … hắn đã trở lại.
“ Lại đây.” – Đôi môi mỏng màu bạc của người đàn ông có đôi mắt màu xanh lam lạnh lùng ra Thiên Ngân hoảng sợ lùi về góc phòng, vẻ mặt tái nhợt, thân người run rẩy, muốn trốn nhưng xung quanh là bốn bức tường kiên cố, không lối Thiên Ngân tuyệt vọng, chỉ có thể trơ mắt nhìn bàn tay man rợ của người đàn ông từ từ kéo mình đến bên hắn.“ Roẹt …” – Từng mảnh vải cùng lớp nội y bị hắn nhanh chống xé rách, sau đó hắn dùng tư thế rất nhục nhã, để cô ở tư thế bò trên giường, đem vật cứng kiêu ngạo từ phía sau đâm thẳng vào nơi ẩm ướt của cô.“ Khônggggg …”Diệp Thiên Ngân giựt mình thức dậy, hơi thở dồn dập, người cũng lấm tấm mồ hôi, vẻ mặt tái nhợt, đôi môi run hai năm trôi qua, mỗi khi đi vào giấc mộng, cô lại thấy đôi mắt xanh lam ấy cùng với hơi thở ma quỷ của hắn, mùi xạ hương từ người của hắn bao trùm lấy cô đến nghẹt Thiên Ngân mệt mỏi rời khỏi giường, đi xuống lầu kiếm nước uống, cô lê từng bước chân nặng trịt đi ra sau vườn, ngồi trên xích đu, vừa đung đưa vừa uống trăng đêm này thật đẹp, nó làm tâm tư của cô ổn định hơn nhiều.“ Giờ này khuya rồi, sao con chưa ngủ ? ”Giọng một người phụ nữ vang lên, Diệp Thiên Ngân xoay mặt mỉm cười.“ Con ngủ không được … mẹ à, khuya rồi sao mẹ không ngủ sớm mà lại ra đây ?”Triệu An Tuệ nhìn con gái triều mến. – “ Mẹ cũng không ngủ được … con lại mơ thấy ác mộng sao ?”Bà ngồi xuống kế con gái, nhẹ ôm con vào lòng vuốt ve mái tóc Thiên Ngân tựa đầu vào vai mẹ, giọng nói khàn khàn.“ Dạ không, tại con thấy khác nước nên đi uống chút nước thôi ạ.”Cô sợ mẹ lo lắng nên đành nói thở dài. – “ Tịnh Hy à, ta biết con đang suy nghĩ cái gì nhưng đừng suy nghĩ nhiều nữa, mọi chuyện rồi sẽ giải quyết được thôi con ạ.”“ Con biết rồi, mẹ ngủ trước đi ạ, con uống hết ly nước này rồi sẽ đi ngủ.”Triệu An Tuệ khẽ cười, bà gật đầu đứng dậy đi về phòng, để lại Diệp Thiên Ngân ngồi đó trầm tư suy năm, đó là thời gian Diệp Thiên Ngân tưởng chừng sống trong địa năm trước, khi cô tỉnh dậy thì phát hiện trong phòng bị lửa quay quanh, cố gắng kéo tấm chăn chưa bị lửa bén tới quấn ngang mình, cố sức đứng dậy đi ra phòng khách thì cảnh tượng hãi hùng xảy cha người đầy máu nằm bất động dưới đất, cô muốn chạy lại nhưng một cây gỗ rơi xuống ngay trên người cha cô, Diệp Thiên Ngân lại đi vào phòng tìm mẹ thì Diệp mẹ trên người không một mảnh vải, mắt trợn ngược, trên cổ còn in vết năm ngón tay, là do bị bóp cổ mà khổ không nói nên lời, nước mắt tuôn như suối, Diệp Thiên Ngân lấy lại tinh thần tìm đường thoát thân nhưng xung quanh đều bị lửa quay ngờ một mảnh gỗ rơi trúng người cô, tấm chăn cũng bị lửa vây lấy, cô vùng vẫy ra khỏi tấm chăn lửa nhưng nó đã thiêu hết một phần da trên người cô, giờ đây không còn gì để bao phủ, thân người trần như nhộng, cô cắn răng chịu đựng lửa thiêu, cố tìm đường thoát, trong tuyệt vọng, cô liều mình nhảy ra cửa kính nhưng bên kia lại là bờ vực không biết cô đã lăn xuống bao lâu, chỉ biết cả người đều bị những cành cây, gai nhọn cọ quẹt, đau rát khắp người, sau đó cảm thấy hình như mình đã lăn xuống nước, cũng chẳng có cảm giác gì nữa rồi cô bất khi tỉnh lại, cô đã nằm trong một ngôi nhà nhỏ, cũng không biết nằm bao lâu mà cả người không cử động nổi, cố gắng nâng tay lên thì thấy rất lạ, cô nhớ cả người đều bị phỏng và bị cây gai đâm phải nhưng giờ đây, một vết sướt cũng không đứng dậy đi đến chiếc gương xem có chỗ nào không ổn hay không thì kinh hoàng, cô hét gương không phải Diệp Thiên Ngân mà là hình dáng của một cô bé, tóc dài màu nâu nhạt, khuôn mặt trái xoan, đôi môi đỏ như được tha son, chỉ có duy nhất là dáng người và đôi mắt vẫn là của hoàng cộng thêm hoảng sợ, cô muốn bỏ chạy thì từ cửa, hai người một nam một nữ bước vào, nhìn họ cũng ngoài đó hai người mới kể lại mọi chuyện cho Diệp Thiên Ngân, lúc họ đang đi du lịch trên biển bằng thuyền riêng, vô tình thấy cô đang ôm một bụi cây gần bờ, trên người đều có vết bỏng cùng vết trầy sướt, khuôn mặt bị phá hủy, thấy thế họ cứu cô, cũng không biết cô là ai, ở đâu ? vì thế quyết định đưa cô về nhà chữa người đưa cô về nhà riêng của họ, nơi này là nhà nghĩ riêng của gia đình nên chung quanh rất vắng hai người đều là bác sĩ phẩu thuật thẩm mỹ nên quyết định phẩu thuật khuôn mặt cho cô trở lại như bình thường nhưng không biết gì về cô, lại không có giấy tờ hay hình ảnh của cuối cùng họ quyết định phẩu thuật khuôn mặt của cô giống hệt khuôn mặt con gái của họ … Lăng Tịnh Hy, cô bé được 18 tuổi nhưng vì bệnh ung thư tim nên đã qua đời hơn một tháng chỉnh sửa khuôn mặt của cô, ghép da cho cô, tẩy hết những vết sẹo trên người cô, ngay cả màn trinh cũng vá cho cô, Diệp Thiên Ngân thật cảm ơn trời khi có hai thiên thần xuất hiện, họ thật sự đã chữa được một phần vết thương của cô, dù đó chỉ là nhỏ thuật xong, cô vẫn hôn mê, vết thương trên người cũng từ từ lành lại, cô đã ngủ hết nữa năm trời, thường ngày sống nhờ vào truyền khi tỉnh lại, cả người hoàn toàn đổi khác, tuy không chấp nhận được nhưng cũng không có cách nào khác, cô cũng thấy như thế cũng hay, ích nhất kẻ thù sẽ không tìm ra cô để hạ thủ, mà cô có thể ầm thầm đều tra hắn và bắt kẻ đó ra chịu tội trước pháp nghĩ lại, chuyện xảy ra cũng đã nữa năm mà trên báo không hề có tin tức giết người hay hỏa hoạn, cô chắc tên họ Vương đó không phải tầm thường nhưng dù sao cô nhất định phải trả thù cho cha mẹ và em trai suy nghĩ đó, cô quyết định trở thành con gái ruột của Lăng Chính và Triệu An Tuệ, hai người này cũng rất hiền lành, đối xử với cô rất tốt, khi hai người biết cô chấp nhận làm con gái của họ, họ rất vui vẻ đồng ý, cũng bởi con gái họ mới mất mà chưa ai biết được chuyện này nên họ quyết định để cô tiếp tục cuộc sống của Tịnh gian sau đó, cô phải học hết những tính cách của cô bé tên Lăng Tịnh Hy, cứ nghĩ sẽ khó khăn nhưng lại rất đơn giản, Lăng Tịnh Hy có giọng nói cũng gần giống cô nên cũng không khó mấy, chỉ có cách ăn mặc cùng cử chỉ thì khác xa, cô bé lại bị cận nên Diệp Thiên Ngân dành đeo kính trong một lần tình cờ đọc được nhật kí của Tịnh Hy, cô mới biết cô bé luôn bị bạn bè ăn hiếp, lại là đứa tự kỹ nên không hề có bạn bè nhưng lại học giỏi, điều này thì cô cũng không sợ, bởi thành tích của cô cũng không kém, nếu là lúc trước thì cô cũng đang là sinh viên năm cuối ngành kinh tế tài chính, cô cũng không thích ngành đó cho lắm, chỉ vì cha và mẹ cô thích nên cô mới học đó gian sau, cô đi học tiếp lớp 12, cũng không gặp nhiều khó khăn, cô cứ duy trì bệnh tự kĩ cho đến ra trường và thi vào đại học, cô tiếp tục học ngành kinh tế tài chính và bây giờ đã cô đã là sinh viên năm học là chuyện nhỏ nhưng chuyện tìm tên họ Vương kia mới là quan trọng, không biết cô có tìm được hay không ?Thở dài trong vô thức, Lăng Tịnh Hy dựa vào xích đu, đôi mắt mơ màng nhìn về ánh trăng bạc, những nỗi đau khổ cùng nhục nhã cô phải gánh chịu, cô nhất định sẽ trả lại tên đó gắp trăm ngàn lần.
Đêm tân hôn, người chờ đợi cô không phải là người chồng dịu dàng che chở, mà là một trò chơi đổi vợ tàn khốc. Thân là cô dâu, nhưng lại bị chính chồng mình đẩy vào vòng tay của người đàn ông khác, hung hăng chà đạp tự ái của cô. Cô bị dùng thuốc mê khống chế, bị buộc đón nhận hoan ái ở dưới thân thể của người đàn ông khác, ba ngày ba đêm không được ngủ nghỉ. Trước mặt mọi người, đó là một cuộc hôn nhân hạnh phúc mỹ mãn, người người yêu thích và ngưỡng mộ. Nhưng đằng sau đó, cô chỉ là nữ đầy tớ làm ấm giường của anh, bị anh bừa bãi lăng nhục.
sự trả thù của tổng giám đốc ác độc