Phân tích bài thơ Độc Tiểu Thanh kí đã phản ánh rõ ràng về một xã hội đầy rẫy sự bất công và tàn độc. Đồng thời, Nguyễn Du cũng đã mượn hình ảnh của nàng Tiểu Nguyễn Du cũng đã mượn hình ảnh của nàng Tiểu . Phân tích bài thơ Độc Tiểu Thanh kí đã phản Anti Kiếp Trước Kiếp Này Yêu Anh . Anti Kiếp Trước Kiếp Này Yêu Anh. Đánh giá 10/10. 820. Tác giả: Tưởng Vũ Hàng không buông tay."Anh cũng đã từng được học về truyền thông, cũng có thẻ phóng viên, hơn nữa thành tích còn rất xuất sắc. anh thật sự yêu em, xin em hãy Quyển 2 - Chương 35. Chương trước Chương tiếp. Vết thương mặc dù sâunhưng rất may là không lớn.Chỉ có điều, máu chảy hơi nhiều khiến tồi cảm thấy chóng mặt đôi chút. Khâu bốn mũi tại bệnh viện xong, mẹ một mực yêu cầu tồi phải truyền thêm chút thuốc tiêu viêm Người yêu . Kiếp trước, bạn chính là người yêu của người ấy. Hai người từng có một đoan tình cảm vô cùng đẹp trong quá khứ. Bạn ở thời đó là người phóng khoáng, tự do và không thích ràng buộc hôn nhân, cho dù điều này trái với xã hội đương thời. Mạt Mạt ngồi trên bậc thềm trước cửa nhà tôi, gió lạnh ào ào thổi qua khiến người cô ấy run lên lập cập. Đôi mắt cô đơn của cô ấy khiến ai nhìn cũng phải cảm thấy đầy thương cảm. Thấy tôi đến rồi, cô ấy đứng lên, nhìn tôi chăm chú. Tôi cũng đứng yên Sau đây là những dấu hiệu cho thấy có thể bạn đã gặp một người từ kiếp trước rồi: 1. Quý mến ngay từ lần gặp đầu tiên. (Ảnh: Internet) Giống như việc gặp lại một người thân lâu ngày, chúng ta sẽ có một cảm xúc thân thuộc, quý mến và có thiện cảm với 05puRz9. Sau khi nghe điện thoại của anh trai, mẹ tôi mãi vẫn không lấy lại được tâm trạng vui vẻ. Tất cả mọi người dường như chẳng còn chút sức lực nào nữa. Uyển Nghi vẫn cứ ngẩn ngẩn ngơ ngơ, trái tim tôi lại đang nặng trĩu khi nghĩ về Mạt Mạt. Không khí ngày tết trong nhà bỗng trở nên vô cùng ngột bánh chẻo xong, Uyển Nghi phải về nhà. Mẹ bảo tôi đưa cô ấy về, bà vẫn không quên dặn Uyển Nghi sau này nhớ thi thoảng ghé Uyển Nghi lại đỏ ửng lên, cô ấy nắm chặt tay mẹ tôi như không muốn rời xa. Thấy Uyển Nghi có vẻ lưu luyến, mẹ tôi đã phá lệ, tiễn hai chúng tôi xuống tận dưới đường.“Về đi, đừng khóc nữa! Con gái ngốc nghếch, lưu luyến thì mai lại tới chơi, để hôm nào cô chú kê thêm cho cháu một cái giường, cháu có thể ngủ lại ở nhà cô chú, lúc nào nhớ hai ông bà già này, cháu có thể tự đến thăm cô chú mà!” Mẹ tôi đâu có biết rằng, Uyển Nghi ra về lần này, sẽ chưa chắc có lần sau hay hôm khác Nghi nghe xong những lời đó, càng không thể kiềm chế nổi, mắt mũi đỏ hoe, chạy nhào lại sà vào lòng mẹ tôi, nghẹn ngào gọi “Cô… cô ơi! Cháu rất muốn được làm con gái của cô! Cháu… cháu có thể gọi cô là mẹ một tiếng được không?”“Ôi chao, cái con bé ngốc nghếch này, con đã là con gái của ta rồi mà! Con mà gọi ta là mẹ, ta dù có ngủ cũng phải mỉm cười tỉnh dậy. Đừng khóc nữa nhé, con khóc làm mẹ cũng thấy đau lòng.”“Mẹ… hu hu… sau này mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe! Mẹ… con thật không nỡ rời xa mẹ… hu hu…”Mẹ tôi vốn là một người đa sầu đa cảm, mặc dù mẹ không biết tại sao Uyển Nghi lại buồn đau như vậy, nhưng vì tâm trạng đang nặng nề vì nhớ con trai, đối diện với tình cảm chân thành của Uyển Nghi, mẹ cũng không không kiềm chế được bản thân, nước mắt cũng bắt đầu rơi xuống. “Con gái ngoan, mẹ yêu con nhiều lắm! Sau này, cái thằng hư đốn này còn bắt nạt con nữa, mẹ quyết không tha cho nó! Đừng khóc nữa, ngoan nào…”Uyển Nghi đã khóc tới mức không thể thốt lên câu nào nghĩ, căn cứ vào thời gian quen biết giữa mẹ tôi và Uyển Nghi, tình cảm của hai người cũng chưa thể nào khăng khít đến mức độ phải chia tay nhau một cách lâm li như vậy. Tôi nghĩ, Uyển Nghi chắc là đang đem hết sự lưu luyến, nỗi oán hận và bất lực đối với tôi trút hết lên người thân thiết nhất của tôi mà đi lại trên phố giờ đó rất đông, nhiều người đã đi xa rồi còn quay đầu lại nhìn đoạn chia ly “sinh ly tử biệt” thực tế sống động tôi lại vô cùng chua xót. Nhớ tới sự vô tình của Mạt Mạt, tận mắt chứng kiến sự chân thành của Uyển Nghi đối với gia đình tôi, tôi cảm thấy mình quả là đã có lỗi với Uyển tiến lên phía trước, túm lấy tay Uyển Nghi giật mạnh, nói một câu đi theo anh rồi không buồn để ý tới người mẹ đang sửng sốt chạy với theo truy Nghi dáng người nhỏ bé, bước chân cũng không dài, cô ấy bị tôi lôi đi một cách lếch nha lếch nhếch, vừa chạy theo vừa kêu lên, “Anh làm đau tay em rồi!”Đi một đoạn rất xa, dường như trên đường chỉ còn lại vài chiếc ô tô, huyên náo chạy tới rồi lại huyên náo chạy bấy giờ, tôi mới bước chậm dần lại, mới buông tay cô ấy Nghi hất mạnh tay tôi, ngồi xổm xuống đất thở hổn hà hổn hển. Một hồi lâu sau mới ngẩng đầu lên, nhìn tôi qua hàng nước mắt “Em từ biệt cô một chút mà cũng không được hay sao! Con người ai chẳng có tình cảm, quen biết nhau lâu như vậy rồi, cô lại tốt với em như vậy… Anh cho rằng ai cũng có máu lạnh như anh hay sao…” Giọng của Uyển Nghi từ chỗ đang chất vấn chuyển sang quát tháo, sau đó lại bật khóc tức tưởi, vừa khóc vừa giơ nắm đấm đấm mạnh vào người tôi, mỗi cú đấm đều giáng một lực rất mạnh, dường như tất cả sức lực mà cô ấy có được, tích lũy được hàng ngày đều mang hết ra trút lên người tôi, không còn có vẻ của một yểu điệu thục nữ nữa bị cô ấy đấm mạnh đến nỗi mất đà, bước lùi mấy bước về phía sau nhưng vẫn không nói gì cả, âm thầm chịu đựng. “Anh thật vô tình vô nghĩa! Đờ đẫn bất nhân! Anh là kẻ lừa đảo! Anh lừa dối em… lừa em rồi thì không cần em nữa! Anh có còn chút nhân tính nào không hả? Còn chút lương tâm đ*o đức gì nữa không! Anh… anh… anh dựa vào cái gì mà bày ra câu chuyện kiếp trước, lấy một câu chuyện dân gian không rõ căn cứ, thậm chí là đáng buồn cười đó để bỏ rơi em! Cái gì mà cô ta đã chôn anh, làm sao anh biết là em không chôn! Làm sao anh biết là em chỉ đắp thêm cho anh manh áo mà thôi!” Cô ấy nhìn vào mắt tôi, cất giọng run run hỏi lại, “Mấy tháng vừa qua, rốt cuộc anh đã coi em là gì của anh? Anh có từng yêu em không?”Thấy tôi lặng im không nói, Uyển Nghi từ từ khuỵu xuống đất, khe khẽ lẩm bẩm một mình “Nhưng, làm gì còn có tình yêu nào nữa cơ chứ…”Ánh đèn đường trên cao lần lượt được thắp sáng từng cái từng cái một, ánh sáng màu vàng nhạt ấy chiếu lên khuôn mặt thấm đẫm nước mắt của Uyển Nghi, gió đêm thổi tung mái tóc của cô ấy, các khớp ngón tay của cô ấy tấy đỏ, đầu gối khuỵu xuống đường nổi rõ những mạch máu nhỏ li ti… Tôi bỗng có một cảm giác vô cùng tội lỗi. Cô gái này mới chỉ ngày hôm kia thôi, còn tươi cười rạng rỡ trong ánh nắng, vậy mà giờ đây đã bị những lời hứa mất đi do không chịu được thử thách của thời gian làm cho tổn thương, làm cho trở nên nhếch nhác khổ gì còn có tình yêu nào nữa cơ chứ… cô ấy nói, cô ấy tuyệt vọng nhìn về phía xa xăm, nhìn về phía tận cùng của con đường. Chỉ vài tháng trước đây, phía cuối con đường ấy còn có giấc mơ của chúng tôi, chúng tôi cùng nhau tâm tình, cùng nhau phiêu bạt, Tây Tạng của chúng tôi…Sau đó, cô ấy bắt đầu khe khẽ hát “Nhìn kìa, nụ cười trên khuôn mặt anh sao mà rạng rỡ vậy, lòng đầy tự tin chuẩn bị xuất hành!Em đã sẵn sàng, em đang đợi xuất phát, dùng tất cả sức mạnh mà em có được. Vũ trụ này rốt cuộc lớn như thế nào, không ai biết được điều đó. Ôi, em chỉ muốn được cùng anh xông pha! Đã có hàng triệu, hàng triệu vì sao làm bạn, em không hề cảm thấy sợ hãi,…”Bài hát này cả hai chúng tôi đều yêu thích, giống như một tháp đèn nơi xa xôi đang chờ đợi chúng tôi. Giờ đây, cô ấy ngồi trong gió lạnh, ngồi dưới chân tôi, đau đớn, chán nản, tuyệt vọng nhưng lại không được cứu giúp… Ánh mắt của cô ấy rã rời như thể cả thế giới chỉ còn lại một mình cô ấy.“Chồng ơi…” Cô ấy bỗng nhiên níu chặt lấy ống quần tôi, khuôn mặt nhỏ xinh ngước lên cầu khẩn, “Anh không cần em nữa sao… Em xấu xí hư hỏng như vậy sao? Anh nói rời xa em là rời xa luôn ư? Con trai của chúng ta hỏng rồi, anh còn không nỡ vứt nó đi…” Cô ấy nhắc đến con trai của chúng ta’, đó là chiếc máy tính mà hai tháng trước đây, tôi tự lắp đặt, Uyển Nghi thân mật đặt tên cho nó là con trai của chúng ta’. Không ngờ, thằng con trai ấy’ chẳng bao lâu thì sinh ra hỏng hóc, Uyển Nghi vô cùng lo lắng, tôi ôm máy tính đi sửa, cô ấy cứ bám chặt theo sau lưng tôi… Đúng vậy, ngay cả một thứ đồ điện tử, hỏng hóc rồi còn muốn đi sửa lại, khi tức lắm rồi thì nhiều nhất cũng chỉ giơ chân đạp cho nó vài cái, cũng không thể nói vứt đi là vứt đi luôn được, huống chi là một con người, người đó lại đã từng kề cận đầu hôm sớm mai với tôi một năm trời, dành cho tôi biết bao ân tình chu đáo!“Đừng tàn nhẫn như vậy, đừng nhẫn tâm rời xa em như vậy… Em sợ lắm, cứ nghĩ tới là em không thể chịu được… Làm thế nào… Anh bảo em phải làm thế nào để quên được anh. Lúc duy nhất khiến em có thể quên được anh, đó là khi em bắt đầu một tình yêu mới, nhưng em giờ đây, ngoài anh ra, em không hề để ý tới… bất kỳ một người đàn ông nào khác, anh bảo em… làm sao có thể… quên được anh!” Tiếng khóc của Uyển Nghi càng ngày càng nhỏ, cô ấy đã gần như hoàn toàn tuyệt vọng tôi có lòng gan dạ sắt như thế nào cũng không thể chịu nổi những lời khẩn cầu tội nghiệp đó. Tôi ôm ghì lấy cô ấy vào lòng, hôn lên trán cô ấy, hôn tới tấp lên đôi mắt đẫm lệ của cô ấy.“Anh… quả thực… không… không cần em… nữa… nữa hay sao?” Uyển Nghi nghẹn ngào nói, cô ấy cũng ghì chặt lấy tôi giống như chỉ giây lát nữa thôi, tôi sẽ hoàn toàn biến mất vậy.“Vợ ơi.” Mắt tôi cay sè, vừa ôm cô ấy vừa khe khẽ gọi. Dù rằng tôi có yêu người con gái khác nhiều như thế nào đi nữa, dù rằng tôi có kiên quyết thực hiện giấc mộng điên cuồng của tuổi trẻ như thế nào đi nữa, nhưng… tôi sao có thể bỏ rơi người con gái vì tôi mà khóc đứt gan đứt ruột, bỏ rơi Uyển Nghi của tôi mê muội muốn rượt đuổi theo tình yêu đó, bị nước mắt cuốn trôi, bị gió nhấn chìm, đành quên đi đã thỏa hiệp Uyển Nghi, khi nghe tôi gọi câu vợ ơi, cô ấy bỗng trở nên điên cuồng hơn, ngấu nghiến hôn lên môi tôi, ôm ghì lấy tôi, đè chặt tôi xuống đất, vừa hôn vừa khóc vừa thổn thức “Đừng đuổi em đi… Đừng để em rời xa anh… Em yêu anh, chồng ơi… em chỉ yêu mình anh thôi…” Cô ấy nói cô ấy yêu tôi, đêm qua, Mạt Mạt cũng nói yêu tôi. Nhưng, một câu nói thốt lên từ tận tâm gan, còn một câu nói được thốt ra trong lúc đang cao trào, đang hưng phấn, đang ở đỉnh cao của dục cố gắng tránh nhớ về Mạt Mạt. Tôi nhìn vào mắt của Uyển Nghi, nhìn sâu vào trong tâm hồn cô ấy, nơi chỉ có một mình tôi.“Vợ ơi, anh đã có lỗi với em… sau này anh sẽ bù đắp cho em!”“Vậy… vậy anh… có đuổi em đi nữa… không?”“Không! Chúng ta không chia tay! Chúng ta sẽ ở bên nhau!” Tôi rút chiếc nhẫn mà mẹ tôi đã tặng cho Uyển Nghi từ trong túi ra, lồng vào ngón tay thon dài của cô ấy, tôi cương quyết nói, “từ giờ phút này trở đi, anh chỉ yêu mình em thôi!”“Cảm ơn anh… hu hu… cảm ơn anh!...” Uyển Nghi xúc động đến nỗi nhắc đi nhắc lại như một cái đài bị ai đó nhấn vào nút đọc lại. Cô ấy vừa không ngừng nói cảm ơn vừa không ngừng hôn lên môi chẳng qua chỉ là sau khi đã phản bội lại quay trở về với cô ấy, vậy mà cô ấy vẫn cảm kích nói cảm ơn tôi. Cô ấy lúc này đây trông tội nghiệp như một chú mèo con bị lạc, không có nhà để về. Nước mắt của cô ấy, nụ hôn của cô ấy đều đánh mạnh vào nơi mềm yếu nhất trong trái tim của một người đàn ông như hôm ấy, chúng tôi lại đi rất xa, rất xa dọc theo con đường quốc lộ. Lần đầu tiên chúng tôi đi xa như vậy, xa đến nỗi hai chân tê mỏi, xa đến nỗi không biết dưới chân mình là nơi đâu nữa. Uyển Nghi cứ níu chặt lấy tay tôi, miệng không ngừng hát bài hát nói về sự dũng cảm, về tinh thần hăng hái hướng về phía trước. Mỗi động tác hất tay lên tự nhiên của tôi cũng khiến Uyển Nghi lo sợ. Cô ấy giống như con chim đã bị trúng tên sợ cây cung, rất lâu vẫn chưa yên lòng bây giờ mới biết, tôi đã làm cô ấy bị tổn thương nặng nề như thế nào. Tôi tự nhủ với lòng mình, nhất định sẽ đối tốt với cô ấy. Có đôi khi, hình ảnh của Mạt Mạt với đôi mắt lạnh lùng lại thoáng hiện lên trong đầu tôi, tôi đều phải đau khổ nhấn chìm cảm giác đó xuống. Trong lòng tôi có hai người con gái. Một người là Uyển Nghi, một người là Mạt Nghi giờ đây đang ngồi bên cạnh tôi, vì cuộc chia tay không thành mà hồn vía bất định; còn Mạt Mạt, giờ đây cô ấy đang ở đâu? Trong quán rượu? Trên đùi một người đàn ông khác? Hay đang trên giường cùng với bạn trai?“Vợ ơi, chúng ta nhất định phải ở bên nhau.” Nghĩ tới đó, tôi kéo Uyển Nghi đang ngồi bên cạnh vào lòng, ôm cô ấy thật Nghi gục đầu vào lòng tôi, gục xuống thật chiếc xe tải nhỏ chiếu đèn pha ồn ào chạy tới rồi lại bóp còi inh ỏi chạy đi. Gió đêm thổi tung mái tóc mai của Uyển Nghi, khuôn mặt mệt mỏi của cô ấy giờ đây tràn đầy cảm giác an lành. Trước đây, tôi chỉ biết rằng Uyển Nghi rất xinh, lần đầu tiên, tôi phát hiện ra rằng, đằng sau khí chất trang nhã ấy là đầy rẫy những vết và Uyển Nghi làm lành với nhau như vậy đấy. Chúng tôi lại giống như trước đây, lại diễn cảnh cặp đôi yêu đương đi trong vườn trường, lại nhận được những ánh mắt ngưỡng mộ của nhiều bạn bè xung quanh. Chúng tôi vẫn ở chung trong căn hộ tôi thuê, nấu cơm ăn chung, làm tình, cuối tuần thi thoảng cùng đi xem phim hoặc về thăm bố mẹ tôi. Tất cả đang dường như giống với cuộc sống trước đây. Nhưng trong lòng hai chúng tôi đều rất rõ, bức tường ngăn cách giữa hai chúng tôi vẫn chưa thể xóa hết đi được. Cũng giống như mặt gương đã bị vỡ, dù có cố gắng hàn gắn như thế nào đi nữa, dù cho có dày công mài giũa đến mấy cũng đã có tì vết rồi, không thể trở nên trong sáng trơn láng như trước được tôi ngầm thỏa thuận với nhau sẽ không nhắc tới Mạt Mạt nữa. Giữa chúng tôi đã bắt đầu có những từ ngữ nhạy cảm cần kiêng kị. Dù rằng không ai nói ra phải như thế nào, nhưng chúng tôi đều đã ngầm quy định với nhau, cố gắng để tránh những từ ngữ đó. Giữa hai chúng tôi đã không còn sự tin tưởng tuyệt đối dành cho nhau, mà kết quả này là do tôi gây nên. Tôi âm thầm chịu đựng ánh mắt của cô ấy, khi thì nghi hoặc, khi lại đầy ấm lần chuông điện thoại di động của tôi vang lên, Uyển Nghi lại giật mình một cái, nhưng lại làm ra vẻ rất trấn tĩnh, nhắc tôi nghe điện thoại. Tôi cố gắng để cô ấy nhìn thấy màn hình hiển thị số gọi đến để chứng minh cho sự trong sạch của giác này rất bí hiểm, nó giống như một người đã từng ăn trộm, dù có rửa tay gác kiếm, có cố gắng thể hiện sự ăn năn hối cải như thế nào đi nữa vẫn không thể tránh được cái nhìn đầy nghi hoặc của người khi trên ti vi có một từ ngữ nào đó liên quan tới việc đi lệch quỹ đạo, phản bội, có mới nới cũ… tôi lại như đang có hàng vạn mũi kim đâm từ phía sau lưng, khe khẽ quan sát phản ứng của Uyển Nghi, chỉ sợ những ngôn từ đó lại khơi gợi nỗi đau của cô lần tôi có việc phải về nhà muộn, Uyển Nghi đều tỏ vẻ quan tâm hỏi han tôi tỉ mỉ xem tôi đã đi đâu, đi cùng với ai, còn yêu cầu tôi đưa số điện thoại của những người đi cùng, cô ấy thậm chí còn gọi điện cho từng người để hỏi thăm. Cô ấy đa nghi ngờ vực như vậy nhưng lại tự cho rằng không thêm gia vị, tình yêu sẽ trở nên nhạt nhẽo… khiến tôi chỉ biết dở cười dở khóc. Lâu dần, tôi càng ngày càng mất lòng tin vào tình cảm của chúng đáng sợ nhất là, mỗi lần làm tình với Uyển Nghi, cô ấy đều tỏ ra bồn chồn không yên, chốc chốc lại nhìn tôi bằng một ánh mắt đầy phức tạp. Trong đêm tối, ánh mắt đầy ai oán đó giống như ánh mắt của một con mèo bị mang ra lột da làm thịt khiến tôi suýt nữa cũng bị chứng liệt khi, muốn làm dịu sự căng thẳng của cả hai, tôi nói, Uyển Nghi, anh yêu cô ấy không còn say đắm mơ màng, không còn xấu hổ hạnh phúc, mà chỉ nghiêm nét mặt lại, không ngừng chất vấn lại tôi, có thật không? Có thật không?Hỏi nhiều tới nỗi tôi cảm thấy vô cùng chán cùng, ngay cả bản thân tôi cũng không biết đó là thật hay giả nữa… Tôi thật sự còn yêu cô ấy hay không? Tôi cũng chẳng cần biết điều chỉ biết mỗi khi nhắm mắt lại, trong màn đêm đen kịt ấy, có thấp thoáng một dáng hình, một khuôn mặt lạnh lùng, đôi má lúm đồng tiền duyên chính là người con gái mà tôi đã chôn giấu nơi tận cùng của tâm hồn, đó chính là… Mạt Mạt. Tin rằng ở kiếp trước, mình là a former life, I suspect I was a tại kiếp trước, her earlier life, kiểu mẫu của kiếp trước cũng đã xuất of signs of former life are also gì xảy ra trong kiếp trước của tôi đều là không he did in earlier life I have no trước của hắn đã kết earlier life ended. Mọi người cũng dịch kiếp trước lànhớ kiếp trướccó kiếp trướckiếp trước đãnhớ về kiếp trướctrong nhiều kiếp trướcMọi người đùa rằngắt hẳn tôi từng là một người Mexico trong kiếp generally joke that I was Mexican in a former rằng cô ấy là một con mèo trong kiếp swear she was a cat in a former không biết gì về kiếp know nothing about their earlier lẽ anh là một con gấu trong kiếp think I may have been a bear in a former giấc mơ kiếp trước, trong đó bạn khám phá kiếp trước thông qua hồi dreams, in which you explore past lives through trước của chúngkiếp trước của bạnkiếp trước của côtrong kiếp sống trướcKiếp trước của nàng rất đau early life was ta không nhớ được kiếp trước của just do not remember our prior nhiều kiếp many former y trong nhiều kiếp in many earlier trước chắc chắn tôi là a previous life I must have been a trước, dù sao cũng là không tồn previous life doesn't exist ông biết mình kiếp trước là ai không?Do you know who you were in past life?Có lẽ kiếp trước vô tình anh đã maybe in a previous life I kiếp trước họ là những người yêu nhưng cô nghĩ anh đã giết the past life they were lovers but she thought he killed trước, dù sao cũng là không tồn past doesn't really exist lẽ kiếp trước cô ấy là người Campuchia”.Maybe in a previous life she was Cambodian.”.Bạn có thể thấy kiếp trước của tờ can see the previous lives of the sheet of kiếp trước tới làng my previous world to the Garigari sinh biết kiếp trước của ta nhưng lại không biết tương lai của ta?”.Satan knows my past but I know his rằng ở kiếp trước, mình là in my previous life I was a đã từng là gì ở kiếp trước Một hoàng tử!What I think I was in my past life a prince!Chẳng lẽ thật sự có kiếp trướckiếp này hay sao?Is there really a life before this one?Kiếp trước ta là I am a kiếp trước tôi là con my past life, I was a trước, hắn thuận theo, nhưng kiếp này….In the previous life, he obeyed, but in this life…. Review Kiếp trước em đã chôn cất cho anh Kiếp_trước_em_đã_chôn_cất_cho_anh_review langhoaThể loại hiện đại , kết HE !? Tình trạng hoàn , đã xuất bản “Kiếp trước, sau khi chết đi rồi, thân xác tôi bị đem vứt ngoài đường phố. Người qua người lại tấp nập trên đường, có người kiêng kị, khi bước qua xác tôi đã lấy tay che mặt, nhắm mắt vờ như không nhìn thấy; có người lại đứng từ rất xa, khẽ liếc mắt về phía tôi, khẽ lắc đầu than thở ra chiều đồng cảm; có người không cầm lòng được, lấy một manh áo đắp lên thân xác tôi. Em đã bước tới, đưa tôi đi an táng.”Chắc ai đọc qua mấy lời này đều có cảm giác truyện chắc chắn không tệ , nhưng không , văn phong của tào đình đến quyển này vẫn chẳng có gì đặc sắc . Nam chính bình thường , không tiền không tài không đẹp trai , thậm chí có thể nói là một gã trai đểu , mà người ta thì vẫn hay nói Trai tồi thì không tốt , nhưng trai tốt thì lại không vui ! Có bạn gái là hoa khôi vạn người mê là Uyển Nghi nhưng vẫn ra ngoài tìm hoa lạ Mạt Mạt phóng túng và man dại, thề non hẹn biển, lý lẽ hoành tráng và đầy thuyết phục “cô ấy bị cả thế giới vứt bỏ, cả thế giới này cô ấy chỉ có mình tôi ” , nên tôi phải bỏ quách con bạn gái tốt đang có để ở bên cô ấy , nói vứt là vứt ngay được, 9 thằng ngoại tình thì 10 ông đều như này , thậm chí mình còn không biết ai là nữ phụ , vì ban đầu nam chính bỏ Uyển Nghi đến với Mạt Mạt , nhưng thấy Uyển Nghi có người khác thì bực bội nghi ngờ cô ấy chưa từng yêu mình , cuối cùng hai người lại về với nhau, hạnh phúc bên nhau , còn Mạt Mạt người xuất hiện nổi bật hơn với tần suất nhiều hơn , về sau đẻ cho anh trai nam chính 2 đứa con rồi tự sát . Tác giả xây dựng bi kịch cho từng nhân vật trong truyện , nhưng kết truyện lại chẳng ra sao , truyện viết không khó hiểu nhưng nhàm chán , cố xây dựng tình huống bất ngờ nhưng cũng chẳng bất ngờ lắm , vì vốn câu chuyện đã không thu hút , sự logic mà tác giả cố làm để kết nối câu truyện không đủ để cứu vãn sự nhàm chán của truyện .Đoạn H xuất hiện dày đặc nhưng không hay , thứ kích thích nhất lại viết qua loa ! Chấm 2,5/10 , 1 điểm vì câu mở đầu ấn tượng . số1 Published by langhoaa Review ngôn tình, tiểu thuyết, đam mỹ , .... Review đơn giản mà thô bạo !!! View all posts by langhoaa Published 20 April, 2019 Post navigation “Tôi đã nghe một câu chuyện như thế này Kiếp trước, sau khi chết đi rồi, thân xác tôi bị đem vứt ngoài đường phố. Người qua người lại tấp nập trên đường, có người kiêng kị, khi bước qua xác tôi đã lấy tay che mặt, nhắm mắt vờ như không nhìn thấy; có người lại đứng từ rất xa, khẽ liếc mắt về phía tôi, khẽ lắc đầu than thở ra chiều đồng cảm; có người không cầm lòng được, lấy một manh áo đắp lên thân xác tôi. Em đã bước tới, đưa tôi đi an táng.” Một câu chuyện đầy cảm động, về mối tình vô song giữa hai nhân vật – Ngải Mạt Mạt và Công Trị Thần. Họ là những con người chỉ mong muốn yêu và được yêu. Thế nhưng những rào cản trong cuộc đời, sự nghiệt ngã và khốc liệt của xã hội đã đẩy họ xa rời nhau. Đọc truyện, ta mới thấy được những cung bậc cảm xúc trong cuộc sống, lúc ngọt ngào, lúc chát đắng, lúc hạnh phúc hay lúc tái tê. Ngải Mạt Mạt là rượu, thứ thức uống ngọt ngào, thơm lừng, mê say quyến rũ những ai đã từng uống nó. Chất lỏng diệu kỳ này được ví với cô cũng vì lẽ đó. Con người cô gái này ẩn chứa sự kỳ bí khó tả, giống như rượu, ban đầu khó uống, uống rồi đâm nghiện, rồi đến khi muốn dứt ra cũng không thể. “Tình yêu là những ngày tháng ngông cuồng của tuổi trẻ” – có lẽ đó là triết lý tình yêu của Công Trị Hi cũng như tình yêu của anh dành cho Mạt Mạt. Cô gái có sức quyến rũ chết người cho bất kỳ người đàn ông nào, nhưng họ đều không thể nắm bắt cô vì đơn giản, trong lòng cô từ lâu đã có một mối thâm tình. Quá khứ trĩu nặng đau thương khiến tính tình cô trở nên ương ngạnh, phóng túng, nhưng ẩn chứa bên trong là một con người chung tình, hết lòng vì tình yêu. So với Mạt Mạt, Uyển Nghi chỉ là thứ nước lọc bình dị, trong suốt, phẳng lặng và yên bình. Tình yêu cô dành cho Công Trị Hi cũng phẳng lặng và yên bình như thế. Tôi không cho rằng cô ấy quá hoàn hảo, xét cho cùng cô cũng chỉ là một cô gái chung tình, sẵn sàng thay đổi để hài lòng người mình yêu. Và, cô ấy và Mạt Mạt cũng chỉ là những cô gái đáng thương. Và điều cuối cùng, tôi không cảm thấy chút oán hận nào với tác giả. Cô ấy gieo cho từng nhân vật những bi kịch riêng, nhưng đó cũng là sự phản ánh chân thực lối sống & suy nghĩ của giới trẻ ngày nay. Có những truyện của tác giả khác luôn kết thúc với happy-ending, nhưng bi kịch và cách viết văn li kỳ lôi cuốn dường như là phong cách riêng đặc trưng của Tào Đình. Những truyện cô viết luôn đáng để nghiền ngẫm suy nghĩ, hoài cổ lại về những năm tháng qua của cuộc đời. “Nếu kiếp sau có quyền lựa chọn. Em muốn làm một đám mây xinh. Bởi nghe nói đám mây không có tình yêu. Chỉ vô tình được sinh ra trong buổi sớm mai. Rồi sau đó lại nhanh chóng tan đi. Nếu em là đám mây trắng. Bồng bềnh nơi chân trời kia. Anh có đem tình yêu của anh. Ban cho em dù là một chút. Để trước phật, em thành kính nghuyện cầu. Phù hộ cho anh suốt trăm năm. Rồi sau đó em sẽ lặng lẽ rời xa…”

kiếp trước em đã từng yêu anh